Dạy con – Không Nói Dối

0
49

 

Cuộc sống xã hội với những tốc lực phát triển không ngừng, những đô thị phát triển sầm uất, những tòa nhà cao vút chọc trời, những làn xe như như mạng nhện, người người hối hả, tất bật, đêm ngày chúng ta đổ xô đi tìm kiếm cái gọi là thành công trong cuộc sống, để rồi lại chắt chiu tất cả tình cảm và chất lượng cuộc sống cho thế hệ sau này- những đứa con

Cuộc sống luôn biến đổi muôn màu, chúng ta luôn bận tâm đến tương lai của con mình, sau này lớn lên con mình sẽ là người như thế nào, tự lập ra sao?  Bất luận là gì thì sự thiết thực nhất của các ông bố bà mẹ là đều mong muốn dạy con nên người. Dạy con không nói dối  cũng là kĩ năng không thể thiếu trong hành trang thành Người của con yêu . Vì trung thực là yếu tố đầu tiên nhất để hình thành tiếp nên nhân cách một con người.

 

 

 

11938015_1486753051635850_1124706025_n

 

 

Khi ở nhà, có nhiều đứa trẻ luôn tỏ ra rất ngoan ngoãn và hầu như không mắc lỗi, nhưng khi đi học hay ra ngoài xã hội lại rất hư và không nghe lời. Vậy chúng ta cần phải làm gì để trẻ luôn ngoan ngoãn, vâng lời và trung thực trong mọi hoàn cảnh.

Thực tế, khi công nghệ thông tin phát triển, con em của chúng ta được tiếp xúc với rất nhiều luồng thông tin trái chiều dẫn đến tiếp xúc với  nhiều thói hư tật xấu. Cùng với đó, việc đòi hỏi quá cao ở con khiến trẻ mặc dù bị cám dỗ bởi các yếu tố bên ngoài nhưng vẫn luôn cố tỏ ra là một đứa trẻ ngoan, biết nghe lời.  Chính chúng ta đã tạo ra một áp lực quá lớn cho con và đẩy chúng vào việc thiếu trung thực.
Cha mẹ luôn mong muốn con phải nói thật, mặc dù điều đó là không dễ dàng. Dạy con trung thực chính là tạo cho trẻ thói quen thành thật, hình thành nên tính cách cho trẻ ngay từ khi còn nhỏ

– Tạo ra một môi trường gia đình ấm áp, yêu thương và an toàn để khi con bạn mắc sai lầm, bé cảm thấy có thể thừa nhận chúng một cách trung thực và tìm kiếm sự giúp đỡ của cha mẹ. Khi bé thừa nhận sai lầm với bạn, hãy cẩn thận cách phản ứng của mình. Bạn có thể áp dụng các biện pháp kỉ luật với trẻ nhưng không phải là trừng phạt hay để trẻ thấy sự thừa nhận sai lầm của chúng là không nên, cần cho trẻ thấy kỉ luật chỉ là một bài học bé cần trải qua khi mắc sai lầm và coi đó là một kinh nghiệm để bé không mắc phải sau này.
– Trẻ em có nhiều cơ hội để trung thực, ở nhà, ở trường, với bạn bè và nhiều nơi khác. Điều đó phụ thuộc rất nhiều vào việc bạn dạy trẻ rằng trung thực là việc làm cần thiết và phải làm, ngay cả khi trẻ có thể gặp rắc rối khi thành thật. Nhưng bạn phải cho trẻ thấy được nếu trẻ không thành thật thì hậu quả hay rắc rối trẻ nhận được còn lớn hơn rất nhiều. Như vậy, trẻ sẽ luôn thấy rằng trung thực luôn là quyết định tốt nhất và phù hợp nhất.
– Hãy khen ngợi trẻ khi con biết thành thật nhận lỗi cũng như thành thật nói lên suy nghĩ của trẻ (ngay cả khi bạn đang tức giận về những gì con nói với bạn). Có đôi khi sự trung thực cũng chính là sự dũng cảm đối mặt của trẻ. Cha mẹ phải cho trẻ thấy rằng một người trung thực, thẳng thắn sẽ luôn được coi trọng và tin tưởng. Dạy trẻ trung thực cũng là dạy trẻ hành xử lịch thiệp và biết cách tôn trọng người khác.
– Trẻ em học được rất nhiều về sự trung thực từ chính cha mẹ và người thân. Bé sẽ rất nhạy cảm khi bắt gặp bạn nói dối. Có rất nhiều cha mẹ thường nghĩ trẻ không để ý mà đôi khi không ngần ngại nói dối trước mặt trẻ. Bạn sẽ cảm thấy bất ngờ khi trẻ nói “Sao mẹ đang ở nhà lại bảo với các cô là không có nhà?”. “Trẻ em luôn là thành thật nhất” và hãy tạo ra môi trường để con luôn trung thực khi lớn lên.

 

 

11911483_1486753118302510_2047876056_n
Câu chuyện thứ 30
Thành Tích không bằng thành thật
Câu chuyện Hai mươi hai năm trước, tôi bước vào lớp 6. Những năm 80, Thanh Hóa quê tôi còn rất nghèo. Tuy nhà nghèo nhưng lại là con út nên tôi luôn được nuông chiều. Dù vậy, tôi vẫn học giỏi nhất khối khi vào lớp 6. Cậy oai là mình học giỏi, tôi càng trở nên bướng bỉnh, nghịch ngợm, tinh tướng và dối trá trong học tập.

Hôm đó là giờ kiểm tra môn Toán của cô Thơm. Tôi luôn chủ quan với môn học này. Bởi với tôi, mấy thứ kiến thức trong sách cha tôi đã dạy hết, chỉ cần 30 phút là có thể hoàn thành. Tôi tự tin đến mức dành 30 phút cuối giờ sẽ làm để cho các bạn trong lớp tâm phục, khẩu phục. Không ngờ, bài toán hôm đó ba tôi chưa dạy đến. Vậy là tôi luống cuống, nếu bị điểm 0 thì xấu hổ quá. Hơn nữa, tôi không thể làm mất mặt trước lớp. Vậy là tôi nhanh chóng tính kế.
Tôi vẫn ra vẻ tích cực làm trong những phút cuối giờ nhưng thực tình tôi đâu có đụng bút. Cô giáo và các bạn bên cạnh thì cứ nghĩ tôi sẽ làm xong và kết quả sẽ tốt như những lần trước. Hóa ra, tôi đang âm mưu thực hiện một hành vi mà sau này tôi mới biết là “gian lận trong thi cử”. Tôi vẫn nộp bài theo những phép tính, con số nguệch ngoạc cho có vì, miễn sao bạn bè và cô giáo không thể phát hiện. Và đến lúc cô chuyển lớp thì cũng là lúc tôi theo dõi, bám sát cô… để thực hiện phương án của mình.

Cô bước vào dạy tiết 3-4 của lớp 7 cách lớp tôi chỉ khoảng 100 m. Trong lúc cô nói chuyện với các học sinh giờ ra chơi thì cũng là lúc tôi lẻn vào và rút bài kiểm tra của mình kèm theo tờ giấy thi-kiểm tra còn mới tinh. Tôi có vẻ tự tin và lặng lẽ đi ra ngoài để các học sinh trong lớp không nghi ngờ.

Sau đó, tôi mang bài thi đến nhờ một anh học sinh lớp 9 thuê giải với số tiền 1.000 đồng. Không khó khăn gì cả, khoảng 15 phút bài thi đã hoàn thành và tôi lại lặng lẽ trở về cạnh lớp 7 để chờ đến giờ ra chơi. Và như vậy, tôi cũng thực hiện như lần trước, thản nhiên đưa bài kiểm tra mới vào cùng chồng bài của lớp tôi, lặng lẽ bước ra ngoài như không có chuyện

Kết quả tôi được 10 điểm và không biết bao nhiêu lời khen của thầy cô, bạn bè. Tôi có vẻ vui mừng nhưng không thể che dấu được sự gian dối của mình. Ba ngày sau, tôi được cô giáo dạy Toán gọi lên. Cô hỏi: “Em chọn điểm 10 hay em chọn sự trung thực?” Cô nói tiếp: Việc làm của em tôi đã biết ngay từ đầu nhưng tôi để cho em sự lựa chọn tốt nhất. Nếu việc này tôi báo cáo lên hiệu trưởng thì em sẽ bị đuổi học, nhưng em là học trò thông minh, nếu em xem sự việc lần này như một tai nạn thì hai mươi năm sau em sẽ đến tìm tôi và chuộc lỗi. Tôi lặng lẽ ra ngoài. Điểm 10 vẫn giữ nguyên và sự việc chỉ duy nhất mình cô biết…

20 năm sau, tôi tìm đến cô. Cô đã nghỉ hưu nhưng nhắc lại kỷ niệm đó cô vẫn còn nhớ từng chi tiết. Có lẽ, nếu như ngày đó tôi bị đuổi học hay bị mỉa mai trước thầy cô có lẽ tôi đã bỏ học, nhưng nghệ thuật ứng xử sư phạm của cô đã giúp cậu học trò bướng bỉnh, hư hỏng ngày nào giờ đã trưởng thành.

Đúng là ai cũng có những cái tốt cái xấu, người thầy giỏi là biết biến những khuyết điểm của học trò thành động lực phấn đấu. Mãi mãi tôi không thể nào quên bài học về sự trung thực. Cô Nguyễn Thị Thơm là một trong những người thầy cao thượng.

 


 

 

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here