Tấm lòng của mẹ

0
121

 

Hãy kể con nghe, và để ý đến con là một điều vô cùng cần thiết trong trong việc dạy con nên người.

Vào cuối thế kỷ 19 ở pháp người ta truyền nhau nghe một câu chuyện này:

Có hai cô bé đùa nghịch với nhau ngoài ban công. Lúc đó trong nhà rất tối, ánh ban mai tỏa ánh sáng khắp nơi. Hai cô bé bảo nhau đưa ánh sáng vào nhà.  Một cô đưa ánh sáng vào vạt áo vội rồi chạy vào nhà, đến lúc mở vạt áo ra vẫn chẳng thấy gì, một cô lấy cái gáo làm động tác múc rồi lại ban chân bốn cẳng chạy vào phòng, đổ gáo ra, vẫn chẳng thấy tí ánh sáng nào. Phòng vẫn tối, hai cô bé làm đi làm lại nhiều lần, ánh sáng mặt trời vẫn cứ lì ra, không chịu chiều theo ý hai cô bé này.

Bà mẹ vẫn say sưa theo dõi trò chơi của hai con gái. Lúc thấy các con đã mệt, bà mới lên tiếng “ Các con có biết tại sao ánh sáng mặt trời không chịu vào phòng nhà mình không? Bọn trẻ đều trả lời không biết. Bà ngọt ngào giải thích “ Ông mặt trời sợ bong tối đấy. Các con hãy mở toang cửa phòng ra, ông mặt trời sẽ vào ngay. Các con phải mở đúng cửa to rộng nhất mới được. Mở nhầm sang cửa phòng bé là ông mặt trời khong chịu vào đâu.

Hai cô bé nghe lời mẹ làm theo. Quả nhiên căn phòng đang tối bỗng trở nên rực sáng. Thì ra sự thành công trên đường đời là do khi biết mở cửa và quan trọng hơn nữa là phải biết mở đúng cửa.

11851195_1480552162255939_1926558419_n

 

Gửi Mẹ;

Mai, con đi rồi, mẹ ạ. Sài Gòn sẽ đón con với rực rỡ ánh nắng, với nhịp sống tất bật, hối hả và bon chen. Sài Gòn sẽ đón con với rộn rịp phố phường và lung linh ánh đèn. Và đương nhiên, Sài Gòn sẽ đón bước chân con, chỉ một mình con, và con sẽ phải tự bươn chải, cố gắng, sẽ tự xoay sở cho chính bản thân con. Ừ một mình, không có mẹ yêu thương và che chở.

 

Mẹ đã dạy cho con nhiều, thật nhiều. Mẹ đã dạy cho biết yêu một sớm bình minh đầy ánh nắng để hít một hơi sâu vào phổi, khởi đầu cho một ngày mới tốt đẹp, mẹ dạy con biết yêu những chiếc lá xanh non trên cành cây để quý trọng cuộc sống, mẹ dạy con biết yêu biển cả bao la để tâm hồn con rộng mở và biết lắng nghe mọi thanh âm của cuộc đời, mẹ còn dạy con biết yêu cả bão giông, vì một lẽ gì, một lẽ gì mà con cũng chưa hiểu… Và cuộc đời sẽ dạy con tiếp phải không mẹ?

 

Mẹ đã dạy con nhiều, thật nhiều. Mẹ đã cho con hiểu thế nào là CON NGƯỜI và ý nghĩa thiêng liêng của hai từ ấy, để con tự hào về chính con. Mẹ dạy con biết yêu những người vất vả trong cuộc sống mưu sinh để con biết quý đồng tiền, biết thương những giọt mồ hôi lấm dầu mỡ trên người ba, biết thương bà cụ già bán hàng rong và dặn con: “Con không được mặc cả với bà ấy”, biết yêu cả cô giáo đã từng cho con điểm kém mà con ghét cay ghét đắng vì điều này khiến con bớt kiêu ngạo và có trách nhiệm hơn với chính mình, đặc biệt, mẹ dạy con phải biết yêu những người đã cư xử nghiệt ngã với con, vì một lẽ gì, một lẽ gì mà con cũng chưa thể hiểu nổi. Và cuộc đời, cuộc đời ngoài kia sẽ dạy con, phải không mẹ?

 

Mẹ đã dạy con nhiều, thật nhiều. Mẹ dạy con biết trân trọng những khoảnh khắc đẹp của cuộc đời, biết nâng niu giá trị của hạnh phúc, biết rơi nước mắt, biết nở nụ cười để tâm hồn mình và người khác không trống vắng. Mẹ dạy con cho đi yêu thương đồng nghĩa với nhận lại yêu thương. Mẹ dạy cho con rằng: “Con sẽ đau khổ, sẽ khóc, sẽ cay đắng khi con yêu một người nào đó, nhưng hãy tin và chấp nhận tình yêu của con, vì hạnh phúc không chỉ là những nụ cười, những niềm vui, hạnh phúc còn là cay đắng khổ đau và mất mát”. Ngày… con mất đi người con yêu, mẹ đã đến bên con, để con khóc trên bờ vai mẹ. Con chợt nhận ra… dường như con đang hạnh phúc.

 

Mẹ của con không tài giỏi bằng mẹ của các bạn. Mẹ của con đơn thuần chỉ là một bà nội trợ.

Mẹ của con không khéo léo bằng mẹ của các bạn. Mẹ may vá rất tệ, nấu ăn tương đối.

Mẹ của con không xinh đẹp bằng mẹ của các bạn. Mẹ của con thấp bé, dáng lại hơi khòm.

 

Mẹ của con thua mẹ của các bạn con nhiều lắm. Nhưng…nếu gộp tất cả lại, tất cả những gì mẹ đã dành cho hai chị em con, con chỉ có thể nói: “Mẹ của con là một người mẹ hoàn hảo”. Bởi tất cả tình yêu và những bài học mẹ đã dành tặng cho con, cho riêng con. Con yêu mẹ, yêu cái bàn tay thô ráp với những đường kim mũi chỉ vụng về của mẹ, yêu đôi mắt tình thương tạo hóa ban tặng cho mẹ… Cho nên, mẹ đừng bao giờ tự ti về mẹ, mẹ nhé! Bởi mẹ, với hai chị em con, là cả một biển trời mênh mông vĩ đại và chan chứa yêu thương. Và vả chăng, nhìn đời bằng đôi mắt tình yêu sẽ giúp con biết trân trọng, yêu quý tất cả? Và ngày mai, khi con thành người mẹ, con sẽ dạy con của con như mẹ hằng đã dạy: “Cuộc sống muôn màu, tốt dành phần đa số”. Con sẽ tin, mẹ nhé, con tin…

 

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here