Sử dụng tiền đúng cách theo quan điểm của Đức Phật

0
287

Nghèo khó khiến chúng sinh khổ đau

Vì nghèo, họ phải mang nợ.

Hoàn cảnh này khiến đời sống họ tụt hậu

Tài năng sinh của cải

Tài là khả năng con người có được nhờ học hỏi, nghiên cứu, tìm tòi, luyện tập và biết vận dụng, phát huy để làm cuộc sống tốt đẹp hơn. Ở đời ai cũng có tài dù nhiều hay ít tùy theo khả năng mỗi người. Từ tài năng đó con người làm ra đồng tiền để nuôi sống bản thân, gia đình và góp phần xây dựng an vui, hạnh phúc cho xã hội.

Tài sản nói chung bao gồm tất cả phương tiện vật chất liên quan đến đời sống con người, trong đó có vàng, bạc và tiền. Ngày xưa, khi con người chưa biết xài tiền nên chỉ trao đổi hàng hóa bằng các phương tiện vật chất để đáp ứng nhu cầu sinh sống. Sau này con người văn minh, tiến bộ nên chế ra tiền để làm phương tiện cân bằng giá trị vật chất, tiền là đầu mối quan trọng làm con người đam mê phát huy tài năng để có nhiều tiền. Chính vì thế, tiền là huyết mạch của sự sống để mọi người phấn đấu gầy dựng bằng tài năng của chính mình.

Trong đạo của mình, đức Phật khuyến khích con người cố gắng đạt được thành công, cố gắng để thăng tiến trong lãnh vực ngành nghề nghiệp của mình.  Quyết tâm để đạt được thành công, đó là điều tiên quyết, quan trọng trong cuộc đời của bất cứ ai.

20150209-ban-duoc-quy-nhan-phu-tro-linh-vuc-nao-trong-nam-2015-1

Nguyên tắc sử dụng tiền bạc, tài sản của đạo Phật.

 

Cũng chính bởi sự quan trọng của tiền bạc, nhiều người nghĩ có tiền là hạnh phúc. Nhật ra tiền chỉ đem lại sự sung mãn về vật chất, nó không phải là yếu tố chính trong hạnh phúc. Thật ra, ai cũng ước mơ đáng quý và trân trọng, lớn lên có một việc làm ổn định, có vợ hoặc chồng và có con để xây dựng hạnh phúc gia đình và đóng góp lợi ích thiết thực cho xã hội, nhưng khi kiếm tiền thì cần tuân thủ một số nguyên tắc sau để tránh gây quả xấu cho bản thân, gia đình và hậu thế

Đức Phật nhấn mạnh rằng tài sản mà người ta có được bằng những phương tiện chân chinh, cần được sử dụng để mang lại lợi ích cho người và cho bản thân:

Con người đã tích lũy được tài sản lớn bằng nỗ lực, tài năng năng và quan tâm đến việc sử dụng đúng đắn để thỏa mãn nhu cầu bản thân và tự tại trong lòng.  Khi sử dụng tài sản đó, người đó có được hạnh phúc trong cuộc đời.  Đồng thời, người đó khiến cho cha mẹ, gia đình [và những người làm cho mình cũng được hạnh phúc và thỏa mãn.

 

Kế đến, người đó phải dùng tài sản của mình để giúp đỡ bạn bè và đồng sự.  Vị ấy cũng phải dùng tài sản của mình để làm vừa lòng thân quyến và những người cần được giúp đở, để cúng kiếng các thân quyến đã qua đời, để làm tròn bổn phận công dân đối với chính phủ, và để thực hiện các nghi lễ.

 

Cuối cùng, vị ấy cần sử dụng của cải của mình để cúng dường cho các vị tỳ kheo và bà-la-môn, những người đã dốc cả cuộc đời cho mục đích thanh tịnh bản thân và đạt được Giác Ngộ.[10]

 

Đức Phật luôn nhấn mạnh rằng sự nỗ lực của một người cần có ý nghĩa đối với bản thân, đối với những người cùng chung sống, và nói rộng hơn, là đối với cả xã hội. Việc “sử dụng tài sản một cách đúng đắn” thể hiện giáo lý căn bản này của Đức Phật.

bn

Người không sử dụng của cải, tài sản của mình một cách khôn khéo như thế sẽ không được Đức Phật chấp nhận.  Vua Kosala đã bạch với Đức Phật rằng ông đã vừa được sở hữu tài sản khổng lồ của một doanh nhân, người vừa qua đời mà không có con cái thừa tự.  Chỉ riêng vàng của vị đó là vô cùng giá trị; nhưng bản thân vị đó, lúc nào cũng mặc áo vá, ăn gạo hẩm, sử dụng phương tiện xe cộ đơn sơ, và chẳng bao giờ sử dụng của cải của mình vì ích lợi của người khác.  Nghe chuyện, Đức Phật nói rằng người mà không sử dụng tài sản của mình để làm lợi ích cho bản thân và tha nhân, đã sống một cuộc đời vô nghĩa

 

Trái lại, những người sử dụng tài sản, của cải của mình để làm lợi ích cho bản thân và người khác thì được Đức Phật tán thán.  Giống như “mưa rào để nuôi dưỡng cuộc sống”, có được tài sản cá nhân lớn lao là để sử dụng, và bảo dưỡng cho số đông người

 

Mục đích của chúng ta trong việc tạo ra tài sản là để sử dụng chúng cho có ích.  Tam Tạng Kinh không cho ta chứng cứ gì về việc phải dành bao nhiều phần trăm tài sản để dùng cho bản thân, cho con cái và cho tha nhân.  Tuy nhiên, Đức Phật đã khuyên ta cần chia tài sản của mình làm bốn phần bằng nhau: hai phần để kinh doanh, một phần để tiết kiệm, và phần còn lại là cho phí sinh hoạt  Đức Phật không khuyên ta dùng hết tài sản của mình vào việc tiêu xài và bố thí.  Ngài coi việc tiết kiệm là điều cần thiết vì “tiền tiết kiệm có thể được sử dụng trong trường hợp có tai nạn hay những điều bất trắc không ngờ trước xảy ra

 

Chỉ một trong bốn phần của tài sản là được khuyên nên sử dụng cho các chi phí cá nhân và bố thí.  Nói cách khác, Đức Phật khuyên chúng ta chỉ nên dùng một phần tài sản để làm thỏa mãn bản thân và người khác, chứ không phải tất cả những gì ta có được.

 

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here