Cái giá phải trả

0
195

Mỗi lần chúng ta lấy đi của người khác những thứ không thuộc về mình là một lần chúng ta đánh mất mình. Mỗi người chỉ có một cuộc đời mà thôi, đừng bao giờ để đánh mất mình.

 

2

 

Một hôm, cả văn phòng Công ty X đều xôn xao bàn tán về việc một nhân viên kế toán kêu cô bị mất tiền trong túi ngay tại văn phòng, cô yêu cầu được xem lại camera để xác định thủ phạm nhưng cuối cùng thì vẫn không xác định được thủ phạm vì góc bàn làm việc của cô là góc khuất của camera.

 

Hôm sau lại một nhân viên nữa của phòng kinh doanh kêu mất ví, hôm sau nữa là một nhân viên của phòng dịch vụ khách hàng báo bị hụt tiền của khách hàng vừa thu. Tất cả những trường hợp bị mất đều là những người có góc làm việc khuất với camera. Cả văn phòng Công ty X hoang mang, họ bảo nhau phải cẩn thận vì trong văn phòng đang có kẻ trộm rất chuyên nghiệp, nhân viên nhìn nhau nghi ngờ.

Giám đốc Richard đau đầu khi nhận được những thông tin xấu đó. Anh làm việc ở Công ty X đã 10 năm nay, chưa từng có tình trạng này xảy ra, công ty nổi tiếng là có môi trường làm việc thân thiện, trong lành và tuyệt đối an toàn. Richard đứng ra cửa sổ đăm chiêu suy nghĩ để tìm giải pháp, bỗng anh nhìn thấy Jannes, nhân viên lễ tân của văn phòng dáng vẻ lấm lét, giấu trong tay thứ gì đó, chạy vụt qua hành lang trước mặt rồi chui tọt vào nhà vệ sinh. Richard đi xuống phòng bảo vệ, yêu cầu xem lại các băng camera đặt ở các hành lang công ty và anh đã có câu trả lời.

“Jannes là nhân viên mới được tuyển vào công ty vài tháng trước, rất nhanh nhẹn và hòa đồng, tại sao lại làm như vậy, chắc chắn phải có lý do gì đó”, Richard nghĩ bụng và anh cho triệu tập toàn văn phòng. Trong cuộc họp, mọi người đều đề nghị Giám đốc nên mời cảnh sát vào điều tra, tìm ra thủ phạm. Richard liếc nhìn Jannes, thấy cô ngồi cúi gằm mặt trông dáng vẻ sợ hãi.

Richard ra dấu mọi người yên lặng, anh cất giọng rất nghiêm khắc và rõ ràng: “Tôi biết rằng tất cả các bạn đều là những nhân viên có tư cách đạo đức, có nhân cách và cách cư xử đúng đắn nên tôi tin các bạn đều là người tốt. Nếu một người nào đó trong các bạn vô tình làm việc gì để ảnh hưởng tới người khác, tôi tin rằng họ cũng sẽ rất hối hận và họ cũng đang nghĩ cách để sửa chữa những sai lầm ấy. Cá nhân tôi cũng như các bạn và công ty cũng sẽ đều cho họ một cơ hội”.

Ngày hôm sau, những người bị mất đồ đều nhận được những phong bì dán kín, bên trong là số tiền họ bị mất và một bưu thiếp in lời xin lỗi và xin tha thứ, không khí của Công ty X trở lại vui vẻ. Cuối giờ chiều hôm ấy, Jannes gõ cửa phòng làm việc của Richard, cô run run nói lời xin lỗi, cảm ơn Giám đốc đã cư xử rất kín đáo và bao dung nhưng cô rất xấu hổ nên xin được nghỉ việc. Richard không đồng ý, anh nói: “Hãy lấy đây làm bài học cho mình, cô hãy nhớ mỗi lần chúng ta lấy đi của người khác những thứ không thuộc về mình là một lần chúng ta đánh mất mình. Mỗi người chỉ có một cuộc đời thôi, đừng bao giờ đánh mất mình một lần nữa nhé!”.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here